Thực, tổ chức đưa hơn hai mươi người đi, mỗi máy hút bụi

Lạy Trời Phật linh thiêng, xin cho cậu Định tìm được bà nàng, mẹ nàng để cùng sum họp một nhà dưới ây. Cái Mười không còn có thể nói câu gì hồ nghi.

Chị em nàng lại vừa được nghe chuyện xảy ra ở gia đình Vân mà chết khiếp. Khi đưa ông bô về, vợ chồng người anh cả tuy không nói ra miệng nhưng cũng không háo hức lắm. Liệu hài cốt vừa tìm được có phải ông bô chết năm bôín tám không? Lấy gì làm bằng?
Mọi ngưòi còn đông đủ. Mọi người, kể cả vợ chồng ông trưởng, sợ quá rôì rít van vỉ mãi, người con gái đang đỏ mặt khóc lóc bỗng. Khi được gọi cho tỉnh lại, cô giáo viên hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra. Trong bữa giỗ, được các chị máy phát điện hỏi cảm tưởng, máy phát điện cái Mười chỉ cười. – Thú thật chưa bao giờ em sởn cả người bằng lúc ông ngoại cảm cứ nheo nhéo chi đạo tầm xa như có mắt thần vậy. Rôì nó tư lự nói tiêp:
– Các chị ạ, từ ngày máy rửa xe đưa cái Tiếc ở bên Mỹ về, thực tình em Tất muôn một hôm nào đi máy rửa xe .

Chị em sôi nổi nhất tó.

Em Tiếc là cô gái út ữong gia đinh Chín, cô gái bât hạnh nhât, rời gia đình đi tha phương tìm hạnh phúc năm mới hơn. Cuộc vượt biên của Tiếc gian truân không tả nổi. Em máy hút bụi yêu một anh chàng lai máy hút bụi Tàu. Cả gia đình anh ta bị bắt buộc phải ra đi khi phong trào bài Tàu đang trong những năm gay gắt nhât. Tiếc không kịp theo gia đình
268

anh ta trốn đi. Sau nửa năm có tin gia đình ây vào trong trại tị nạn Hồng Kông, chờ đi Mỹ, Tiếc liền tìm cách vượt biển theo tiếng. Mới đầu mây thanh niên dân chài Đồ Sơn mua sắm thuyên bè, lương thực, tổ chức đưa hơn hai mươi người đi, mỗi.

Tiếc nhờ người quen giới thiệu vói họ. Vào một đêm không trăng, tất cả đóng vai khách nghi mát, lần mò xuống bãi biển, nơi con thuyền chờ sẵn.

Họ bị công an đón lõng vây bắt.

You might also like

Leave a Reply